Bỗng chốc nhận ra một điều những gì thuộc về một người thì sẽ không thuộc về người khác, còn những điều thuộc về tất cả thì sẽ không phải giành cho một người. Mà nhật kí thì không phải là thứ của chung ...Bỗng chốc nhận ra tình yêu là một thứ khó nắm bắt và hiếm khi vẹn nguyên. Vì nhiều thứ, vì khoảng cách, vì những mất mát không thể gọi tên, vì những kiếm tìm không mòn mỏi. Nếu dễ dàng trao đi một thứ tình cảm trong suốt như thế, nỗi đau nhận về cũng chỉ thoảng qua như gió, lạnh một chút, đau một chút, rồi sẽ qua.
Bỗng chốc mọi kỉ niệm vượt qua tường ngăn kí ức để trở về, nong nóng cái vị mằn mặn của nước mắt, cô độc cái nhìn về một miền xanh thẳm. Một mình, và chỉ một mình…
Bỗng chốc thấy mình chuếnh choáng và chênh vênh. Ngộp thở trong những con phố dài bất tận, trong hương hoa buồn se sắt, trong gió đầu mùa cuốn lá bay. Thấy mình không đủ mạnh mẽ, thấy mình thừa yếu đuối ... và thấy mình không đủ vững tâm...
+2 EXP





Trả lời với trích dẫn
thanks
Đánh dấu